Archive

Archive for the ‘Chém gió cho mát’ Category

Học ngoại ngữ là một phương cách tìm kiếm tự do

September 16, 2014 Leave a comment

Học ngoại ngữ cũng giống như leo lên một cái thang. Chân thang đặt dưới đất và thang bắc lên khoảng không gian vô tận.

Lúc đầu thì hăm hở trèo và có vẻ trèo …nhanh. Càng lên cao thì gió to, lạnh lẽo nên càng trèo càng oải và phải nhích từng tí một. Có lúc chẳng nhích được tẹo nào. Nếu chủ quan hoặc thối chí có thể tụt lùi vài bậc thậm chí ngã lộn nhào xuống đất.

Có lẽ trừ một vài bậc thiên tài (mà thiên tài thường hiếm) và những trẻ em sinh ra và được nuôi dưỡng trong môi trường đa ngôn ngữ, ít có người có thể dùng tiếng nước ngoài giống như tiếng mẹ đẻ. Nếu có ai đó dùng nó như tiếng mẹ đẻ thì trong trường hợp này rất có thể tiếng mẹ đẻ đã trở thành…ngoại ngữ.

Khi đọc nếu vướng từ ngữ có thể tra từ điển. Nhưng oái oăn từ ngữ là văn hóa. Trong nhiều trường hợp nếu không “tắm” trong không khí đó có hiểu nghĩa của từ cũng vô dụng. Những cách nói thiên biên vạn hóa của dân bản địa, thành ngữ, tiếng lóng, điển tích, điển cố trùng điệp là một trở ngại. Muốn đọc văn chương, triết học… thì không thể không tập chế ngự bản thân để…”làm thân” với chúng. Trong đời thường thì tên các món ăn, tên thuốc, tên địa danh, tên côn trùng, tên đồ làm bếp, gia dụng…cũng là một thử thách.

Hồi chưa biết một chút gì về ngoại ngữ thấy sách vở và lời đồn đại rằng nhà nghiên cứu A, học giả B, ông C, thầy X… thành thạo đến mấy ngoại ngữ. Nói ngoại ngữ như gió. Rất tin!

Nhưng sau này bắt đầu đổ mồ hôi học ngoại ngữ và tò mò tìm đọc sách của họ, quan sát con người họ ngoài đời thì thấy 99.9% là …huyền thoại. Nếu không là huyền thoại thì sao trong các trang sách họ viết mỗi khi trích dẫn từ sách nước ngoài, dù chỉ là liệt kê ở tài liệu tham khảo đều xếp sai vị trí tên và họ, thậm chí nhầm tên nhà xuất bản với tên tác giả. Đối với những người quan sát được thì thấy thật kì lạ! Có những người ở nước ngoài, đi du học 5, 6 năm nhưng chưa bao giờ thấy họ nói, viết, dịch thứ gì đó từ thứ tiếng của nước đó. Họ cũng chẳng có mối quan hệ gì với người nước đó. Trong khi nếu đi học thì nhu cầu kết bạn, giao lưu là hiển nhiên.

Tự nhiên ngồi ngẫm thấy khá thú vị. Xét về mặt triết học người trong trạng thái yếu đuối và “bất tự do” thường tạo ra các huyền thoại về anh hùng để nương tựa. Vì thế trong lịch sử các truyền thuyết, huyền thoại, thần thoại thường ra đời rất sớm và trong nhiều trường hợp cá biệt nó vẫn tiếp tục được tạo ra ở thời hiện đại.

Thú vị thay trong tiếng Nhật, khi diễn tả con người không có khả năng làm gì đó họ dùng cấu trúc “bất tự do” (不自由)VD:目が不自由(khiếm thị)、耳が不自由( khiếm thính)、英語が不自由(không biết tiếng Anh)…

Như vậy có thể hiểu, học ngoại ngữ và dùng nó là một cách để tìm kiếm TỰ DO!

Advertisements

Bài ca về sự lông bông

February 4, 2014 Leave a comment

Lông bông tứ xứ. Không đâu bằng nhà. Hạ ba lô cái mẹ đã nấu mì cho ăn. chén xong ngủ khò khò. Tỉnh dậy bố bảo: “Táo dưới vườn chín rồi đấy”. hehe. nhìn lên trên đầu trời xanh mây trắng.
Hehe. Về làm nông dân cho sướng.

(Nay một bạn nhắc mới nhắc đến bài thơ con cóc viết đã lâu này)

Lông bông tứ xứ nhiều rồi
Không đâu bằng được như nơi quê nhà
Mì tôm thì có mẹ pha
Ba lô hạ xuống thế là…được ăn
Ngủ dậy chưa kịp gấp chăn
Bố kêu táo chín lại mum rào rào

Ngước nhìn mây trắng trời cao
Giật mình tự hỏi thế nào là sang
Thiên hạ giành giật dối gian
Ta về với mẹ
Ta làm nông dân

:)).

Có ai đi cùng ta không?

30/12/2012

Bài thơ viết trong tù

August 3, 2013 Leave a comment

Bài thơ viết trong tù
Tác giả: Robinson

Hôm nay mải việc quên về
Bị bảo vệ nhốt nghĩ ghê hãi hùng
Bốn bên tường đá bịt bùng
Thang máy cắt điện khóa trong khóa ngoài

Kêu gào không một ai nghe
Kẻ đánh chén kẻ ngựa xe chơi bời
Ở tù chắc cũng thế thôi
Bốn bức tường sắt-một cuộc đời ở trong

Nhà tù, 2/8/2013

Trận chiến trên sông Tràng An: 30 năm mới có một lần

March 30, 2013 Leave a comment

Năm Nhâm Thìn tháng 3 ngày 31, thuyền Rồng có Quốc Vương ngồi vi hành xuất phát ở bến Tràng An. Cận ngày giỗ tổ, dân chúng bốn phương tụ họp tranh cướp thuyền bè để du ngoạn gây nên thảm cảnh phiền lòng. Chẳng kể đến tiếng quát lác của chức dịch trên bến dân chúng chen lấn,  đạp cả  lên mặt nhau để xuống thuyền. Tướng hộ vệ Thông Minh tính nóng như Trương Phi muốn tuốt kém chém vài tên càn quấy thị uy nên đưa mắt nhìn trẫm. Trẫm lắc đầu. Ngày xuân vi hành không nên náo loạn.

 

Rất nhiều bậc bô lão phởn chí đầu xuân cũng giành giật cướp thuyền không nể gì con trẻ. Ngẫm ra mới thấy dù đấng quân vương đã ban chiếu giáo hóa dân chúng và  các quan Bộ Lễ, Bộ Hạ đã cố công chăn dắt nhưng xem ra ơn mưa móc chưa thấm vào đến đất.

 

Rồi vua tôi cũng giật được thuyền dong buồm ra khơi vãn cảnh.

 

Lái thuyền là một cô thôn nữ áo xanh chừng 40 tuổi.  Trẫm dò hỏi thì biết mỗi chuyến chở du khách đi vòng vèo trên sông qua 6 hang động mất chừng 3 tiếng đồng hồ với giá tiền công  80 ngàn đồng Đại Việt. Đôi khi có khách tốt bụng biếu thêm tiền. Mỗi ngày chừng 3 chuyến. Ngày vắng gác bến nằm co.

 

Trên thuyền ngoài Tả thị vệ Thông Minh còn có hữu thị vệ Mạnh Hoạch cùng Tổng quản “Hà Béo Hi Hi”, Sử quan Trí Phạm.

 

Qua động thứ nhất, phong cảnh mở ra thật hữu tình. Hai bên vách núi dựng đứng, bên bờ lau sậy um tùm. Bầu trời xanh ngăn ngắt rơi cả xuống dòng sông lặng. Nhìn phong cảnh trẫm chợt nhớ đến câu thơ của Cao Bá Quát “Sông dài như kiếm dựng trời xanh”. Đột nhiên, Tả thị vệ Mạnh Hoạnh kéo áo rồng: “Bẩm, có quân Nguyên Mông mai phục. Thần cảm thấy nguy cấp”.  Trẫm nhìn mặt Mạch Hoạch thấy trên khuôn mặt sắt dày dạn kinh nghiệm chiến trường lấm tấm mồ hôi.

 

Nhìn xung quanh. Thuyền quân địch kéo đến mỗi lúc một đông. Tiếng hò hét náo động. Trẫm vẫy tay hiệu cho cô lái đò tiếp tục chèo. Quân Nguyên Mông vẫn đuổi gấp. Khoảng cách mỗi lúc một gần. Đã thấy tiếng tên bay rơi xuống nước rào rào cũng tiếng Toa Đô, Ô Mã Nhi , Phàn Tiếp thét: “Bắt lấy mấy tên giặc cỏ cho ta”.

 

Tình thế quá nguy cấp. Xung quanh vách núi dựng đứng thuyền không thể rẽ ngang lại sợ trên núi địch đặt phục binh. Hữu thị vệ Mạnh Hoạch lại rên lên: “Thần trúng tên vào bụng  rồi đau quá! Không thể chịu hơn được nữa. Bệ hạ có thương thần thì xin trổ tài cầu phong hô mưa gọi gió cho mưa xuống hoặc đạp thần xuống sông cho dễ chịu”.  Tả thị vệ Thông Minh cũng níu áo rồng: “Thần cũng vừa bị dính tên. Tên hình như có tẩm thuốc độc nên vết thương ngày càng trầm trọng. Bệ hạ nghĩ cách gì đi không thần chết mất”.

 

Hô phong hoán vũ sẽ làm vỡ chuyến vi hành ngắm cảnh thôi đành….

 

Phía sau quân địch vẫn đuổi gấp đã nhìn thấy những vệt mồ hôi trên mặt những tên lính giương cung, chèo thuyền hối hả. Trẫm vỗn là đệ tử của phái Thiền đã đạt đến “Vô Ngã” nhưng lúc này cũng thấy loạn tâm.

 

Không còn cách nào khác.

 

Phải tử chiến! Không đánh một trận không xong.

 

Trẫm lệnh cho cô lái đò chuyển vũ khí cho Đại tổng Quản “Hà Béo Hihi”. Từ giờ phút này Đại tổng quản sẽ kiêm luôn công việc hậu cần vận chuyển vũ khí.

 

Rất nguy cấp. Hữu thị vệ Mạnh Hoạch thở khò khè không cả nói được nữa. Vũ khí qua tay Tả thị vệ Thông Minh chuyển đến tay Mạnh Hoạch. Thời cơ đã đến. Thuyền đi vào động. Mây đen kéo đến. Đất trời tối sầm lại.

 

“Tấn công”-trẫm hạ mái chèo.

 

Mạnh Hoạch ráng sức bắn trả quân địch.

 

Thông Minh giật mái chèo trong lòng thuyền chèo vùn vụt. Nhất định sau trận chiến này nếu vua tôi toàn mạng trở về trẫm sẽ điều hắn từ Bộ Hành sang Bộ Tẩu.

 

Qua hết động lớn. Không gian mở ra bát ngát. Quân địch phần vì trúng tên độc của Mạnh Hoạch phần vì chèo không lại Thông Minh nên đã lùi xa. Sắc mặt Mạnh Hoạch đã tươi tỉnh trở lại . Hóa ra hắn tuy nhỏ con nhưng nội công thâm hậu dù chưa đạt đến “Vô Ngã” của trẫm.

 

Thuyền đi vùn vụt. Không thấy bóng Toa Đô đâu nữa. 10 phút sau thuyền ghé lên đền ở bến Đông Bộ Đầu gặp lại tướng gác cổng thành Hải Bùi bị đội nữ binh của địch bắt cóc nhưng nhờ may mắn dứt đứt xích mà trốn được. Vua tôi gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Tả thị vệ Thông Minh xúc động quá phi ngay vào bụi cây khóc rống lên: “Trời đất quỷ thần ơi! Thật là hạnh phúc”.

 

Thuyền về bến. Dân chúng tranh cướp thuyền lúc thanh bình nhưng khi nghe có quân Nguyên Mông đến thì bỏ chạy hết. Bến thuyền vắng lặng.

 

Cô lái đò bảo với trẫm 30 năm làm nghề chưa bao giờ gặp người lính nào can đảm như Mạnh Hoạch. 20 năm nay chưa thấy ai chèo thuyền nhanh như Thông Minh. 10 năm nay chưa thấy ai đạt đến trạng thái “Vô Ngã” trước hiểm nguy như trẫm và sự thản nhiên lạ lùng trước nguy cấp như Đại tổng quản “Hà Béo Hihi”.

 

Lên bến, tứ thơ vừa đến, vua tôi cảm khái ngâm rằng:

 

“Không đi không biết Tràng An

Đi rồi mới biết tí tan cả thuyền

May mà trời giúp tôi hiền

Nên về hoành tráng cả thuyền không sao”

 

Sử quan Trí Phạm cả trận chiến im lặng cầm bút lông ghi chép giờ quỳ xuống bến cẩn trọng ghi vào trang giấy  có tựa đề cực lớn:  “ TRẬN CHIẾN TRÊN SÔNG TRÀNG AN: 30 NĂM MỚI CÓ MỘT LẦN”

 

Thật là : “Qua động lớn đuổi được Toa Đô/Sông Tràng An giết tươi  Ô Mã”.

 

Robinson

 

                                1/4/2012

Bí mật không thể tiết lộ về lính đặc nhiệm của Mĩ được phái tới Việt Nam.

March 23, 2013 Leave a comment

Khả năng thích nghi, chịu đựng và tồn tại là một trong những nội dung mà lính đặc nhiệm ở Mĩ phải trải qua. Những binh sĩ ưu tú nhất của nước Mĩ sau khi trải qua kì thi tuyển chặt chẽ về chỉ số IQ, võ thuật, trình độ ngoại ngữ, kĩ năng lái xe, kĩ năng sử dụng vũ khí….sẽ được tiếp nhận khóa huấn luyện này. Khóa học được đảm nhận bởi các chuyên gia hàng đầu của nước Mĩ mà tên tuổi họ thuộc hàng “tối mật”, ảnh của họ và gia đình chưa bao giờ xuất hiện trên các tờ báo xuất bản tại Mĩ. Thảng hoặc họ có xuất hiện trên các tờ nhật báo của nước ngoài nhưng trong ảnh họ cười bởi họ là khách du lịch và một vài tay máy vãng lai đã hướng ống kính vào họ. Trường đại học có các khóa huấn luyện như vậy được gọi vắn tắt là “Đại học sống còn”. Trong ngôi trường này, các binh sĩ sẽ được thử thách trong những môi trường khắc nghiệt như: sống trên đảo hoang mà trong người không mang theo một vật dụng gì, bị chôn sống dưới lòng đất chỉ hở mỗi mũi để thở trong nhiều ngày, bị đưa lên tàu và đẩy xuống biển khơi….

Sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc một thời gian, nước Mĩ đã bình thường hóa quan hệ với Việt Nam tuy nhiên Việt Nam vẫn là nơi có vị trí quan trọng đối với nước Mĩ. Vì vậy đa phần các toán lính đặc nhiệm sau khi thi tốt nghiệp từ “Đại học sống còn” nói trên sẽ được đưa đến Việt Nam dưới mọi hình thức công khai.

Tuy nhiên, vấn đề rắc rối bắt đầu xảy ra khi ngày càng có nhiều binh lính đặc nhiệm được biệt phái sang Việt Nam đào ngũ bỏ trốn sang nước thứ ba, chạy về Mĩ trong bí mật hoặc viết đơn xin trả lại toàn bộ số tiền đã nhận chỉ mong được trở về Mĩ hoặc chuyển công tác đến châu Phi. Điều này làm cho bộ quốc phòng Mĩ và CIA vô cùng lo lắng. Nhiều cuộc điều tra bí mật bao gồm cả hỏi cung và theo dõi các binh sĩ rã ngũ hoặc bỏ trốn được tiến hành.

Nhưng vô vọng.
Không một bí mật nào hé sáng.
Không có một người lính nào hé răng nói điều gì về lý do họ bỏ trốn hay xin chuyển công tác.

Tôi sau khi được tàu USS của Mĩ cứu từ đảo và đưa về California sinh sống vẫn chưa trở thành công dân Mĩ. Nhận thấy đây là cơ hội tốt để lập công mong lấy lòng chính quyền sở tại, tôi đã cố gắng tiếp cận với các binh sĩ trên. Nhờ đức tính nhẫn nại được tôi luyện trên đảo, cuối cùng tôi đã được một binh sĩ đã ở Việt Nam 5 năm rỉ tai: “Ông không biết được đâu. Mặc dù chúng tôi đều tốt nghiệp loại xuất sắc nhưng khi sang Việt Nam chúng tôi đã vô cùng khổ sở. Những đồng đội của tôi ở Afganistan còn may mắn hơn vì dù nơm nớp bị bắn tỉa họ còn có niềm tin kẻ địch đang lẩn trốn ở trong hang động nào đó còn chúng tôi ở đây, chung quanh là bè bạn, đối tác, đồng nghiệp, người chỉ huy, dân thường bản xứ, người yêu, người tình, lái xe…. Ở Việt Nam về cơ bản không còn rừng nữa, các lũy tre dày ở thôn quê cũng đã bị triệt hạ nhưng chúng tôi bất an triền miên vì sống trong cảm giác bị ngắm bắn khắp nơi. Chúng tôi không thể bóp cò vì không thấy kẻ địch ở đâu….”.

“Thật khó khiểu!”-tôi kêu lên.

Viên sĩ quan thì thầm: “Kẻ định vô hình thưa ông hay nói đúng hơn là bọn chúng có mặt ở khắp mọi ngóc ngách . Ông chưa sống ở Việt Nam nên tôi cá ông không thể nào hiểu được cảm giác đó. Chúng tôi đã phải sống trong cảnh “GIÀU BỊ GHÉT, ĐÓI BỊ KHINH, THÔNG MINH THÌ BỊ ĐỐ KỊ” triền miên dai dẳng. Những kĩ năng thử thách hệ thần kinh tại “Đại học sống còn” cuối cùng cũng bị vô hiệu quá. Chúng tôi bỏ cuộc”.

Nói rồi viên sĩ quan lấm lét nhìn quanh nói với tôi: “Cầu xin ông đừng tiết lộ bí mật này. Nó có thể làm phá sản toàn bộ chiến lược quân sự toàn cầu của Lầu năm góc”.

Tôi là kẻ nhập cư vào Mĩ và đang chờ lấy quốc tịch Mĩ. Tôi vừa muốn kể câu chuyện này vừa không. Tôi không muốn gặp rắc rối với chính quyền Mĩ. Nhưng sau khi gửi báo cáo mật cho Lầu năm góc và CIA, tôi thấy tội lỗi nếu như không nói ra vài lời. Cầu xin các bạn khi đọc xong câu chuyện này đừng kể với ai và tuyệt đối không chia sẻ trên FACEBOOK.

(Robinson)

Giữa đường gặp mưa

June 25, 2012 Leave a comment

Mưa rơi làm ta lạnh

Gió thổi khiến ta sầu

Áo dày không thấy ấm

Rượu vào chỉ thấy đau.

22-6-2012

(Đi đường tối gặp mưa chém tí cho đỡ sầu các bác ạ)

 

Categories: Chém gió cho mát

Đàn ông nói với phụ nữ

May 2, 2012 Leave a comment

Được mấy ngày nghỉ về quê tránh nắng và trở thành…bảo mẫu. Một mình chăn dắt 4 đứa cháu từ 1 đến 12 tuổi. Nào đưa đi chơi, tắm, xem xiếc, đọc sách, gãi lưng cho  chúng trước khi ngủ. Việc gì cũng “very good”. Các cháu mê tít quên cả bố mẹ. Không rõ các ông anh bà chị định “lợi dụng” mình hay định “training” cậu em ế vợ? Nghe các anh chị chí chóe chợt nảy ra bài thơ con cóc dưới đây. Xin đọc các bạn nghe

ĐÀN ÔNG NÓI VỚI  PHỤ NỮ

Khi yêu:

“Mọi việc cứ để anh làm

Em chỉ xinh thôi là đủ”

Sau khi cưới :

“Mọi việc em phải tự làm

Vợ anh xinh thôi chưa đủ”

🙂

%d bloggers like this: